Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Dennis Bergkamp: "Sự Tĩnh lặng và Tốc độ: Câu chuyện của tôi" - Chương 4 - Phần II

Chương 4: INTERMEZZO
II. Sự thật của người ta

Osvaldo Bagnoli (i), huấn luyện viên của Dennis trong mùa giải đầu tiên ở Inter, nay đã 78 tuổi và đang sống ở Verona. Ông khá khó hiểu khi Dennis muốn lắng nghe quan điểm của mình. "Thật ngạc nhiên khi cậu ấy vẫn nhớ đến tôi. Chúng tôi chỉ làm việc cùng nhau không đến một năm."

Ông nhớ gì về Dennis Bergkamp?

Bagnoli: "Ồ, một bravo ragazzo (ii)! Một chàng trai tốt, người có lẽ không tìm ra con đường của mình ở Milan và đó có lẽ là lí do tại sao cậu ấy đã không chơi bóng với trình độ của mình."

Không thể tìm ra con đường trong bóng đá hay trong văn hoá?

"Tôi nghĩ ngay bản thân cậu ấy cũng không thể trả lời câu hỏi này vì điều đó rất khó nói. Ví dụ, cậu ấy có vấn đề với máy bay. Cậu ấy không muốn đi máy bay. Tôi cũng thế. Tôi cũng không thích di chuyển bằng máy bay, nhưng tôi đã làm điều đó. Và bằng cách nào đó, cách của Dennis là vậy: 'Tôi không thích. Tôi không làm điều đó'."

Trước khi Dennis và Wim Jonk gia nhập câu lạc bộ, ngài Chủ tịch đã hứa với họ rằng Inter sẽ thay đổi và chơi thứ bóng đá tấn công giống như AC Milan. Ông là huấn luyện viên, chắc hẳn Pellegrini đã thảo luận trước với ông...

"Không hề. Tôi chưa từng nghe nói tới điều này và chưa từng bàn tới nó. Tôi đã từng ăn tối ở nhà ông ấy vào mỗi thứ Tư, nhưng không hề có chuyện gì như vậy cả."

Khi Pellegrini bổ nhiệm ông làm huấn luyện viên trưởng, ông ta có đề ra mục tiêu hay chỉ đạo nào kiểu như "giành scudetto" hay "chơi giống Milan" không?

"Tôi nghĩ tôi được Inter lựa chọn vì khi đó tôi 66 hay 67 tuổi gì đó và tôi có được danh tiếng của mình nhờ vào kinh nghiệm và sự bình tĩnh, vì thế tôi có thể làm việc trong môi trường của một câu lạc bộ không-danh-hiệu-trong-một-thời-gian-dài. Tôi đã giành được một scudetto với Verona và họ cho rằng tôi có thể làm việc trong môi trường khó khăn. Nhưng không ai yêu cầu tôi phải giành danh hiệu, bởi vì điều đó là rất khó khăn trong thời điểm ấy. Inter không phải là một đội bóng chiến thắng. Trong mùa bóng đầu tiên của tôi, chúng tôi đã về nhì. Nhưng ở mùa giải thứ hai, tôi bị sa thải khi mùa giải còn 12 vòng đấu nữa, và trong 12 vòng đấu cuối ấy Inter chỉ giành được có một điểm. Họ đứng trước nguy cơ tụt hạng."

Vậy là Pellegrini chưa bao giờ yêu cầu ông thay đổi phong cách chơi bóng?

"Không, chẳng có điều gì giống như vậy cả. Nhưng thỉnh thoảng vợ ông ấy yêu cầu tôi viết vài thứ ra giấy. Sau này tôi mới biết bà ta là một chuyên gia về chữ viết tay, bà ấy đã nghiên cứu tôi thông qua chữ ký của mình. Tôi nghĩ, có lẽ khả năng bị sa thải phụ thuộc vào chữ ký của mình cũng không phải là ngoại lệ! Tôi là kiểu huấn luyện viên rất trung thành với câu lạc bộ, với người thuê tôi. Cũng giống như 9 năm tôi làm việc tại Verona và Genoa. Tôi luôn có mối quan hệ tốt với mọi người trong câu lạc bộ. Và rồi chúng ta thảo luận về một cầu thủ. Cầu thủ này giỏi hơn cầu thủ kia và ngược lại? Nhưng tôi luôn chấp nhận tất cả sự lựa chọn của câu lạc bộ mà không có vấn đề gì. Trường hợp của Bergkamp, cậu ấy được câu lạc bộ lựa chọn. Tôi không biết tí gì về việc họ cố gắng mua về cậu ấy. Cậu ấy tới và tôi thấy ổn với điều đó."

Ở Verona ông được biết đến nhiền hơn như là một huấn luyện viên yêu thích bóng đá tấn công. Nhưng ở Inter ông cho đội bóng chơi thứ bóng đá phòng ngự theo phong cách Ý truyền thống. Vậy đâu mới là cách tiếp cận của ông?

"Tôi chưa từng là một huấn luyện viên lộ rõ phong cách chơi bóng của mình. Thường thì tôi hay nói với các cầu thủ: 'Các cậu muốn chơi như thế nào hơn?' Và rồi tôi sẽ cố tổ chức đội bóng sau khi đã thảo luận với họ."

Ông có hỏi Bergkamp điều đó?

"Thực sự tôi không nhớ nữa. Đã 20 năm trôi qua. Tôi nhớ là đã có vấn đề về ngôn ngữ, và tôi cũng nhớ là đã cố gắng hết mình để hiểu cách chơi của cậu ấy."

Một trong những cựu cầu thủ của ông, Riccardo Ferri, nói rằng với ông lý tưởng nhất là tiếp cận khung thành đối phương với chỉ 3 hay 4 đường chuyền? Điều đó sẽ không phù hợp với cách chơi của Dennis...

 "3 hay 4 đường chuyền? Rõ ràng đúng là thế! Tôi từng nói với các cầu thủ: 'càng ít đường chuyền càng tốt. Tôi không thích thứ bóng đá chuyền qua-lại. Tôi thậm chí còn nói với thủ môn là: nếu cậu có bóng và nhìn thấy tiền đạo đội mình đang tự do thì hãy phất bóng lên. Đẩy bóng lên trên. Nếu có thể làm thế thì cứ làm thế. Nhưng nếu không thể thì chúng tôi cũng có thể chơi bóng ngắn, chuyền bóng, giữ bóng bởi vì bạn không thể luôn luôn chỉ làm có một việc. Và những việc đó cũng dành cho Bergkamp. Với chúng tôi, cậu ấy là một số 10 trong tấn công, nhưng không có nghĩa là cậu ấy không quay lại phòng thủ."

Vậy phải chăng là Dennis đã bị cô lập ở phía trên?

"Khi tôi là cầu thủ, tôi chơi ở vị trí tiền vệ tấn công. Vì thế một trong những nguyên tắc của tôi là: sẽ thật vô dụng nếu có một tiền đạo ở trên mà toàn đội không di chuyển cùng nhau. Nếu tiền đạo của bạn chỉ có một mình phía trên, bạn sẽ luôn mất bóng."

Nhưng đó chính là những trải nghiệm của Dennis! Anh ấy luôn chỉ có một mình với một cầu thủ tấn công khác nữa, thường là Ruben Sosa, và như vậy là 2 cầu thủ tấn công chọi với 5 hậu vệ!

"Tôi không nhớ nếu cách chơi này thành công hay không theo nghĩa anh đang hỏi. Nhưng tôi khá chắc chắn rằng Dennis chắn hẳn quen với việc chơi với 2 tiền đạo ở Hà Lan."

Không. Ở Ajax trong vai trò số 10, anh ấy có 3 tiền đạo và tiền vệ khác nữa, còn các hậu vệ cũng sẵn sàng hỗ trợ tấn công. Khi ông nói "toàn đội di chuyển cùng nhau" có lẽ điều đó mang một ý nghĩa khác ở Italia?

"Có thể, nhưng tôi xin nhắc lại: trong mùa giải đầu tiên chúng tôi đã về nhì."

Nhưng Dennis không có mặt trong đội hình đó. Anh ấy chỉ đến Inter trong mùa giải thứ hai của ông.

Có lẽ vậy. Tôi không nhớ nữa. Nhưng điều quan trọng chúng ta cần nhớ là trong thời gian ấy ý tưởng chi phối hàng đầu là chơi phản công. Điều đó lí giải tại sao bạn phải nhớ những con số khác nhau."

Vậy mối quan hệ giữa Dennis và Ruben Sosa thì sao? Trên các mặt báo thì nó thật tệ.

"Nói chung, tôi phải nói rằng có một sự khác biệt rất lớn giữa thực tế với những gì được nói trên báo chí, và còn lớn hơn 20 năm sau đó. Tôi thực sự không nhớ. Khi bị sa thải tôi không có bất cứ ghi nhớ nào về việc mình có vấn đề với các cầu thủ hoặc các cầu thủ có với nhau. Nhưng tôi nhớ Dennis chưa từng cảm thấy thoải mái và chưa từng tạo dựng một mối quan hệ tốt đẹp nào... thực ra là không tốt mà cũng chẳng xấu. Tôi không phải mẫu huấn luyện viên đến gặp các cầu thủ và nói: 'Hãy giúp những anh chàng này.' Nhưng tôi có cảm tưởng rằng các cầu thủ khác đã không giúp đỡ cậu ấy. Bản thân tôi cũng là một cầu thủ, vì thế tôi biết rõ những khuấy động trong phòng thay đồ. Nhưng theo tôi, không ai có ý định chống lại Bergkamp. Có lẽ mọi người nghĩ rằng cậu ấy là kiểu người như thế, nên họ để anh ấy một mình. Có lẽ họ tôn trọng mọi việc như thế, bởi họ nghĩ anh ấy là như thế, bởi cậu ấy thích được như thế hơn. Có lẽ đó là những gì các cầu thủ khác nghĩ. Điều đó lí giải tại sao họ không chấp nhận cậu ấy là người lãnh đạo."

Trên thực tế, vào năm 1994 sau khi ông bị sa thải, mọi việc không tồi tệ như Bagnoli nhớ. Trong 11 trận đấu cuối mùa giải, dưới sự dẫn dắt của Giampiero Marini, Inter thua 7 trận nhưng thắng 2 và chỉ cách các đội xuống hạng 1 điểm. Bên cạnh đó, Inter cũng giành được cúp UEFA bằng thứ bóng đá tấn công hơn, và Dennis là ngôi sao và vua phá lưới của giải đấu với 8 bàn ghi được. Khi chúng tôi cho Wim Jonk biết những gì Bagnoli nói, anh ấy khá ấn tượng. Anh nghĩ những nhận xét của Bagnoli "chân thành và gợi mở". Wim cũng nói: "Tôi cảm thấy lúc đó mọi việc đúng là như thế, đã không có ai nói với Bagnoli về phong cách chơi bóng khác. Chúng tôi có thể làm gì? Chúng tôi có nên yêu cầu nói chuyện với huấn luyện viên? Nhìn lại mọi việc thì có, chúng tôi nên làm thế. Nhưng lúc đó chúng tôi nghĩ: nếu Inter đã tốn nhiều tiền như thế cho 2 cầu thủ, chắc hẳn họ phải có một ý tưởng, một mục đích hay một kế hoạch nào chứ? Nhưng không hề. Nỗi sợ hãi thống trị ở Inter. Đội bóng có nhiều tiềm năng và rõ ràng nó có thể đưa chúng tôi đến một con đường hoàn toàn khác." Wim cho rằng chính các cầu thủ lớn tuổi hơn có tư duy bóng đá khác so với thế hệ trẻ. "Vậy là tôi và Dennis bị mắc kẹt giữa hai thế giới: bóng đá truyền thống kiểu Ý và bóng đá hiện đại"


Anh nghĩ sao về tất cả những điều đó, Dennis?

Dennis: "Tôi nghĩ Wim nói đúng."

Anh ấy nói quyền lực trong đội bóng nằm trong tay những cầu thủ lớn tuổi như Bergomi và Ferri.

"Điều đó anh ấy cũng đúng. Họ nói gì thế?"
*******************
Beppe Bergomi (iii) là một người ấn tượng và cởi mở. Và dĩ nhiên, cựu hậu vệ vẫn là huyền thoại của các cổ động viên Inter. Anh ấy đã giành chức vô địch World Cup  khi mới 19 tuổi, chơi cho Inter suốt 20 năm. Và giờ anh là một bình luận viên truyền hình, nổi tiếng với việc thể hiện cảm xúc khi trận Bán kết World Cup 2006 kết thúc. Italia ghi 2 bàn thắng muộn để vượt qua Đức và tiến đến trận Chung kết ở Berlin. Ông hét: "Andiamo a Berlino!!" (Chúng ta sẽ đến Berlin!). Hệt như Kenneth Wolstenholme năm 1966 hay Jack van Gelder phát điên khi Bergkamp ghi bàn vào lưới Argentina (*).

Bergomi sống trong một căn hộ gần sân San Siro. Khi nhìn thấy mọi thứ được sắp xếp như thế nào trong căn nhà, bạn chợt nhận ra sự cởi mở rất quan trọng với anh ấy...

Tại sao mọi việc ở Inter lại trở nên tồi tệ đối với Dennis như thế?

Bergomi: "Cũng chỉ là tương đối. Khi gia nhập Inter, cậu ấy còn rất trẻ nhưng đã có màn trình diễn tuyệt vời ở cúp UEFA mùa giải 1993-94. Cậu ấy là nhân tố chủ chốt của chúng tôi trong thành công năm đó. Vì thế nếu nói mọi việc trở nên tồi tệ thì chỉ đúng phần nào. Trong chiến dịch cúp UEFA, cậu ấy thực sự là một cầu thủ giỏi, ghi 7 hay 8 bàn thắng gì đó. Nhưng trong đội, cậu ấy không được ủng hộ cho lắm. Đội bóng không giúp đỡ cậu ấy. Nhưng chúng tôi đã nhận ra chất lượng của cậu ấy."

Pellegrini đã hứa với Dennis rằng Inter sẽ thay đổi phong cách của mình sang bóng đá tấn công...

"Tôi không biết trong đầu ngài Chủ tịch hay huấn luyện viên nghĩ gì. Ở Italia lúc đó ai cũng cố sao chép chiến lược của Milan nhưng không thể, bởi vì đó thực sự là một sự thay đổi chiến lược trong triết lý bóng đá Italia. Chúng tôi đã cố nhưng về cơ bản không thể làm được. Vì thế chúng tôi quay trở lại với những gì chúng tôi biết. Trước thời Bagnoli, chúng tôi đã có 5 năm với Trapattoni và một năm với Orrico. [Năm 1991] Orrico đã thử sao chép mô hình của Milan nhưng đã thất bại hoàn toàn. Và dưới thời Bagnoli chúng tôi quay trở lai phong cách Trapattoni."

Hãy nói cho chúng tôi về Orrico?

"Ông ấy đã không thể thử nghiệm bởi vì ở Ý, cần có nhiều thời gian cho những thay đổi chiến lược này, và sau một năm ông ấy không nhận được kết quả nên đã ra đi. Một năm là không đủ để thay đổi chiến lược. Theo tôi nghĩ, Orrico đến với ý tưởng muốn thay đổi mọi thứ. Nhưng ý tưởng của ông thực chất là 3-2-3-2 (iv) giống như trước Thế chiến 2! Kinh nghiệm của ông chỉ giới hạn trong Serie B. Và thực sự thì sơ đồ WM kép này đã quá lỗi thời rồi, giống như Vittorio Pozzo (v) vậy. Chúng tôi chơi kiểu này trong 2 trận trước khi mùa giải chính thức khởi tranh và thậm chí không thể đánh bại các đội Serie C. Bạn chẳng có thời gian cho những thứ này ở Italia đâu! Hoặc chiến lược của bạn thành công ngay lập tức hoặc sẽ là một thất bại. Và Orrico thì không ngang tầm với Sacchi. Tôi không nhận ra khi còn chơi bóng nhưng giờ thì tôi đã tìm hiểu và nhận ra rằng vấn đề nằm ở chỗ ông ấy không hề hướng dẫn chúng tôi cách chơi như thế."

Chắc hẳn phải có một cú sốc văn hoá dành cho Dennis đến từ Ajax - anh so sánh cậu ấy thế nào với 3 người Đức mà Inter đã có trước khi Dennis đến?

"Tôi nghĩ khi một nhà vô địch thực sự đến, anh ta sẽ phải hoà nhập. Anh ta phải thể hiện tài năng của mình trong đội bóng, giống Matthaus, Brehme và Klinsmann đã làm. Và điều đó không hề dễ dàng. Matthaus và Trapattoni tranh cãi với nhau suốt. Họ là hai cá tính rất mạnh! [đập tay] Matthaus muốn đội chơi tấn công hơn. Họ tranh cãi về vấn đề đó. Và khi Trapattoni nói: 'Thôi được, tấn công' thì Matthaus lại lùi lại! Nhưng Matthaus có một tinh thần khác. Anh ấy sẽ nói: 'Ok, ngày mai chúng ta sẽ chiến thắng' và họ làm được. Dennis không có được tinh thần kiểu đó. Tôi biết ở Ajax bóng đá là giải trí và niềm vui. Tôi đã dõi theo Dennis từ khi cậu ấy còn trẻ. Sẽ rất khó khi bạn mang ai đó ra khỏi nơi ấy... bạn cũng có thể thấy được điều đó với những cầu thủ khác, Seedorf chẳng hạn. Ban đầu anh ấy gặp rắc rối ở Sampdoria, nhưng sau khi chuyển đến Madrid, anh ấy quay trở lại Italia và gặt hái thành công cùng với Milan. Nhưng [anh ấy] phải mất thời gian để hoà nhập. Sau thời gian với Ajax [việc hoà nhập] là rất khó. Bạn còn rất trẻ, với tinh thần rất khác và bạn cần kiên nhẫn. Còn Inter thì không đủ kiên nhẫn với Dennis, bởi vì Inter đã từ lâu không giành chiến thắng và họ cứ thay đổi chiến lược sau mỗi năm. Họ muốn những kết quả tức thì."

Như vậy, hẳn nhiên đó là một cú sốc văn hoá nhưng cũng không có sự khác nhau nhiều trong sự thành công hay thất bại của Dennis? Phần nào sai lầm có thuộc về anh ấy?

"Không. Tất nhiên cậu ấy có thể làm tốt hơn. Nhưng câu lạc bộ không đủ kiên nhẫn và Dennis cũng thế. Tôi muốn nhắc lại: trong chiến dịch cúp UEFA Dennis thật phi thường, và tôi nhận ra rõ ràng cậu ấy là cầu thủ xuất sắc nhất. Tôi thực sự ghi nhớ điều đó. Cậu ấy đã để lại một ấn tượng mạnh, đó là một dấu hiệu tích cực cho Inter. Nhưng theo quan điểm của tôi, vấn đề nằm ở chỗ anh ấy không thể - và họ không thể - truyền tải chất lượng của cậu ấy tới đội bóng.

"Những khó khăn lớn của Dennis đều là trên góc độ góc độ con người bởi có lẽ cậu ấy đã không thể chịu đựng nổi những áp lực đè nặng lên mình. Áp lực từ giới truyền thông... Thật khó khi đến từ một nền văn hoá khác. Chúng tôi cũng đã đi ăn cùng nhau. Chúng tôi đi chơi cùng nhau, tôi và câu lạc bộ đã cố giúp cậu ấy quen với khí hậu nơi này, với việc giúp đỡ [Wim] Jonk cũng thế. Dù sao thì Jonk cũng là một cá tính khác, dễ dàng hơn, nhẹ nhàng và hài hước hơn."

Dennis khá hướng nội khi anh ấy chưa biết người khác, nhưng rất vui vẻ, tinh quái và mở lòng khi cảm thấy thoải mái. Thực sự thì ở Arsenal, anh ấy là một tay pha trò của đội bóng.

Bergomi [nheo đôi lông mày nổi tiếng của mình đầy ngạc nhiên]: "Nhưng tôi nghĩ Dennis đã có thể cố gắng nhiều hơn để hoà nhập, để trở nên Ý hơn. Với chất lượng của mình, cậu ấy có thể làm nhiều hơn thế. Ví dụ nhé, khi Ronaldo gia nhập câu lạc bộ sau này, huấn luyện viên khi đó là Gigi Simoni và chúng tôi lại quay lại với hệ thống chiến thuật Italia thực sự: catenaccio, với một libero ở phía sau, chính là tôi, và để Ronaldo tự do một mình trên hàng công. Nhưng anh ấy đã chiến thắng vì Ronaldo đã thích nghi với hệ thống Italia."

Ronaldo là mẫu cầu thủ rê dắt bóng với rất nhiều kỹ thuật khéo léo - đó không phải phong cách của Dennis.

"Ronaldo là mọi thứ."

Dennis không thích chơi theo cách đó.

"Không, vấn đề là rất rõ ràng. Ronaldo có thể chơi sô-lô. Dennis là mẫu cầu thủ của đội bóng cần có các cầu thủ khác. Ronaldo thì không vậy. Chúng tôi đã giành được cúp UEFA năm 98 với anh ấy. Và chúng tôi đã làm được điều đó với một hệ thống chiến thuật Italia truyền thống."

Ý kiến của anh như thế nào về Ottavio Bianchi?

"Đã có một cuộc xung đột, và từ quan điểm của tôi thì những chỉ trích của Dennis là công bằng. Nhưng ở Italia, kết quả rất quan trọng. Bianchi lại thành công trong việc mang lại những kết quả. Miễn là làm được điều đó, người ta có thể cư xử theo cách mình muốn."

Việc mà Dennis không thích là Bianchi đối xử thiếu tôn trọng với người khác.

"Vâng, và Dennis hoàn toàn đúng và công bằng. Kiểu cư xử như vậy cũng không ổn ở Italia. Nhưng việc đó không đơn giản như vậy. Trên hết, Dennis đã có thể xử lí mối quan hệ đó tốt hơn. Và đến bây giờ tôi hiểu rằng Bianchi cũng đã có thể xử sự tốt hơn trong suốt mùa giải năm đó. Có thể không nên đánh tennis trong thời gian bữa trưa. Thay vào đó ông ấy nên cho đội bắt đầu bài tập thứ hai."

Ông ấy đã giao lại cho người khác phụ trách ư?

"Vâng, ông ấy giao lại cho trợ lý. Nhưng Bianchi thực sự là một cá tính mạnh, không phải một con người dễ dãi. Nói chung, với những người dưới quyền thì ông ấy chẳng phải là một ông sếp đáng mến. Nhưng tôi không thể nói chắc về những điều mà Dennis thấy."

Thế còn việc ông ấy nói về Maradona suốt thì sao?

"À, Bianchi đã nói rất nhiều về Maradona. Và rồi các cầu thủ khác trong đội cảm thấy tò mò, nên thỉnh thoảng đã hỏi ông ấy. Còn về chuyện khác, theo tôi thì Napoli trở nên hùng mạnh vì Maradona chứ không phải vì Bianchi! Rất rõ ràng."

Tại sao Dennis lại làm tốt hơn rất nhiều khi ở Anh?

"Ở Anh người ta không quen được xem các cầu thủ với tố chất kỹ thuật tuyệt vời như Bergkamp hay Zola. Giải đấu ở Anh thiên về thể lực và có ít chất kĩ thuật. Vì thế họ đã rất vui mừng khi có được những cầu thủ này, những người đã mang đến một sự làn gió mới và một góc nhìn hoàn toàn mới về bóng đá. [Nhưng] ở Ý, bóng đá đã luôn rất kỹ thuật và chiến thuật. [Vào những năm '80 và '90] chúng tôi đã có những cầu thủ như Maradona, Careca, Van Basten, Gullit, Vialli. Mancini... toàn những nhà vô địch. Vì thế khi xem một cầu thủ nào đó như Dennis thì cũng chẳng phải một sự ngạc nhiên. Ở Ý, Zola không phải là một baronetto (**). Người ta thậm chí còn chẳng để anh ấy ra sân khi còn ở đây! Anh ấy bị coi là một cầu thủ bình thường ở Italia, còn ở Anh lại được coi như một cầu thủ 'phi thường'."


Anh có muốn đáp lời không Dennis?

"Trước tiên tôi muốn nghe Riccardo nói những gì."

Anh ta luôn chỉ trích Inter - và chỉ trích anh.

"Không vấn đề gì. Ta cứ thử xem sao!"
********************
Riccardo Ferri (vi) không hề xúc động bởi câu chuyện của Bergkamp về những lời thất hứa.

Ở Hà Lan, một lời hứa luôn là một lời hứa...

Ferri: "Và...? Coi nào, điều đó xảy ra ở khắp nới trên thế giới! Người ta hứa hẹn với tôi suốt, và chẳng bao giờ giữ lời. Cuộc sống không dừng lại khi bạn thất vọng. Tôi cũng phải đối mặt với sự thất vọng như thế với Pellegrini khi ông ta hứa tôi có thể chuyển đến Napoli và rồi sau đó tôi phải tới Sampdoria.

Vậy đó là một phần của bóng đá, ở khắp mọi nơi?

"Đó là một phần của cuộc sống! Tôi nghĩ đó là vấn đề của Dennis. Ý tôi là nếu con trai tôi thất vọng về điều gì đó, tôi sẽ nói: 'Ok, nhưng đó chẳng phải ngày tận thế'."

Nhưng những chỉ trích của Dennis về Inter mạnh mẽ hơn nhiều.

"Thật ngớ ngẩn khi câu lạc bộ lại hứa với Dennis điều đó, bởi vì theo quan điểm của tôi, trong một khoảng thời gian ngắn, thay đổi hoàn toàn phong cách chơi bóng của một câu lạc bộ với chỉ 2 cầu thủ là điều không thể. Bagnoli là một huấn luyện viên giỏi, nhưng ông ấy không bao giờ có thể là một trasformista (vii). Nhưng vấn đề lớn nhất đó là Inter muốn cạnh tranh với Milan, nhưng họ đã cố gắng làm điều đó quá nhanh mà không xây dựng nền tảng. Họ chỉ muốn có kết quả nhanh chóng.

"Tôi sẽ sẵn sàng cho sự thay đổi, nhưng nó không thể nhanh như thế được. Bạn cần những người thông ngôn, những người hướng dẫn và bạn cần 2 hay 3 năm nữa chứ. Nhưng ở Ý điều này là không thể bởi vì bạn phải mang lại kết quả ngay lập tức, Mọi thứ đều ngắn hạn."


Cũng có những khó khăn về tài chính...

"Thời điểm đó chúng tôi ở dưới cái bóng của Milan và chúng tôi có ít tiền hơn. Đó là cuộc chiến Pellegrini vs Berlusconi, vì vậy trong khi chúng tôi có một đội hình với chỉ 14 người thì Milan có một đội hình với 22 cầu thủ đẳng cấp. Họ có một đội hình lớn hơn nhiều. Điều đó là rất quan trọng. Chúng tôi có 13 hay 14 cầu thủ tốt, nhưng phần còn lại cơ bản chỉ là những đứa trẻ như Tramezzani và Pagani. Milan có nhiều hơn thế. Thậm chí sau khi Gullit và Van Basten ra đi, họ vẫn còn đó Savicevic, Boban, Papin, Massaro...

"Nhưng vấn đề thực sự là đã chẳng có kế hoạch nào hết. Milan có một kế hoạch, nhưng ở Inter điều này chẳng bao giờ tồn tại. Inter không có ý tưởng nào. Ý tưởng ở Inter chỉ là "mua những cầu thủ giỏi về"... và họ chẳng thèm nghĩ xem những ngôi sao này thực sự sẽ chơi như thế nào. Ở Milan, các cầu thủ phù hợp với triết lí của Arrigo Sacchi: Tassotti, Baresi, Maldini, Costacurta, Gullit, Van Basten, Rijkaard... tất cả bọn họ đều phù hợp với ý tưởng chơi bóng pressing và tấn công. Như vậy Milan mua cầu thủ để phục vụ ý tưởng chiến thuật kèm người khu vực [của Sacchi]. Còn Inter không thế! Bergkamp là một tài năng, một tài năng lớn. Nhưng chẳng có hệ thống nào được xây dựng quanh cậu ấy để phát huy sở trường của cậu ấy. Toàn bộ ý tưởng thật tồi! Bergkamp là một niềm hy vọng lớn, nhưng cậu ấy không phải là Ronaldo hay Maradona, những cầu thủ có thể tự mình tạo ra điều gì đó. Họ có thể tạo ra sự khác biệt ở Ý. Dennis thì không.

"Mỗi năm Inter đều mang về một cầu thủ lớn, kiểu như Rummenigge (viii). Đó chính là 'triết lí' của Pellegrini: mỗi mùa mua một cầu thủ ngôi sao để cạnh tranh với Milan! Nhưng điều này không phải là một phần của chiến lược. Inter vẫn như vậy. Vẫn thiếu những mục đích và thiếu một kế hoạch. Họ vẫn có ý tưởng đó: mua ngôi sao về và chẳng biết cách để gắn kết những ngôi sao ấy với nhau. Hãy nhìn vào quãng thời gian 3 năm của Mourinho. Khi Inter giành chiến thắng trong trận Chung kết Champions League 2010, Inter vượt trội hơn Bayern rất nhiều. Và kể từ đó Inter đã tiêu 140 triệu euro và giờ họ đang ở đâu? Chẳng phải top trên của bảng xếp hạng và cũng chẳng đâu trong Champions League cả. Thất bại! Cùng thời gian đó, Bayern tiêu 135 triệu euro - ít hơn Inter 5 triệu. Và giờ Bayern đang là đội bóng hay nhất châu Âu. Vậy đấy, điều gì xảy ra chỉ trong vòng 3 năm: thảm hoạ cho Inter! Điều đó hệt như khi Dennis tới đây. [Chủ tịch Inter, Massimo] Moratti chẳng bao giờ có kế hoạch nào, Jose Mourinho và Roberto Mancini đã tự lên kế hoạch của mình. Họ là những huấn luyện viên có khả năng lãnh đạo. Vậy là chúng tôi đối mặt với những thứ như này: không tầm nhìn, không có sự lãnh đạo từ Moratti, nhất là kể từ khi [Giacinto] Facchetti chết."

Và đâu là vị trí của Dennis?

"Các cổ động viên kỳ vọng Dennis sẽ giống như Van Basten. Nhưng nếu Van Basten đến Inter còn Dennis đến Milan thì mọi việc đã khác. Dennis sẽ trở thành ngôi sao ở Milan và Van Basten cũng có thể thất bại ở Inter. Anh ấy cũng sẽ không thể làm tốt hơn Dennis trong khoảng thời gian đó."

Nhưng anh cũng cho rằng Dennis quá trẻ, nhút nhát và ít giao tiếp xã hội để trở thành cầu thủ lớn mà lẽ ra anh ấy phải trở thành. Sosa cũng nói rằng anh ấy "kỳ lạ và cô độc" trên mặt báo.

"Ha ha! Điều đó đúng mà! Không phải là một câu sỉ nhục. Ruben Sosa là một chàng trai Mỹ La-tinh, còn Dennis đến từ phương Bắc. Không phải người Viking, nhưng, anh biết đấy, thực sự đến từ phương Bắc. Cũng giống như Jonk. Dennis tìm một căn nhà xinh đẹp và anh muốn ở đó với vợ. Chúng tôi đã từng mời vợ chồng Dennis, và Jonk cùng với vợ hay bạn gái của anh ấy: 'Hey, đi chơi và ăn uống với chúng tôi nhé! Đi ăn tối với chúng tôi!' Nhưng họ chẳng bao giờ đến. Chẳng bao giờ! Chẳng bao giờ! Chúng tôi có một chiếc thuyền nhỏ xinh và chúng tôi mời họ tới, nhưng Dennis chỉ ở nhà ở Civate. Chúng tôi thấy anh ấy khá lãnh cảm. Mọi người trong đội bóng đều thử nhưng anh ấy vẫn lạnh nhạt. Anh ấy không giao tiếp với chúng tôi. Sosa thì trái ngược hoàn toàn. Anh ấy rất nhiệt tình, và thân thiện, simpatica, anh biết chứ? Hài hước và thân thiện, đi ăn với chúng tôi, hát hò, khiêu vũ... chúng tôi cũng tới nhà anh ấy và ăn tối, hát hò nhưng chẳng bao giờ có mặt Dennis. Dennis và Jonk chẳng bao giờ đến. Thực tế tôi ở cùng phòng với Jonk trong một khoảng thời gian. Tôi thân thiện và nói nhiều, nhưng chẳng biết tại sao họ luôn để tôi ở cùng phòng với những người nhút nhát như thế!"

Trên sân bóng thì Sosa và Dennis phối hợp ra sao?

"Về mặt chiến thuật, tôi nhớ là cậu ấy và Ruben Sosa không hợp nhau. Dennis cần một mẫu cầu thủ khác. Ruben Sosa rất kỹ thuật nhưng lại chỉ thích dứt điểm. Anh ấy dắt bóng, lao lên phía trước và sút. Anh ấy là một cầu thủ theo chủ nghĩa cá nhân. Bergkamp thì cần người phối hợp... Boom! Boom! Boom!... những người chuyền bóng nhanh. Đã chẳng có sự phối hợp thực sự trong việc chuyền bóng. Inter không phải là một đội chơi chuyền bóng, bởi vì Bagnoli muốn triển khai bóng đến khung thành đối phương chỉ trong 3 hay 4 đường chuyền. Nhanh. Còn Dennis thì muốn chuyền bóng hơn. [Ở Inter], nó rất khác với thứ sở hữu bóng ở Ajax, thứ bóng đá chậm... rất chậm! ...doom... dooooom... dooom [những điệu bộ cực kỳ chán chường] .... chuyền chậm... dooom.... dooooom.... doom. Tôi không muốn chỉ trích Dennis hay nói rằng Ruben Sosa là hoàn hảo. Không hề. Nhưng Dennis là người ít nói, trong cuộc sống riêng tư cũng như trên sân bóng.

"Matthaus, Klinsmann và Brehme rất dễ giao tiếp, thân thiện, hướng ngoại, còn Gullit cũng giống thế, thậm chí cả Rijkaard, nhưng Van Basten thì không. Tôi chơi bóng cùng Gullit ở Sampdoria. Một người đáng mến. Tôi thân thiết với anh ấy."

Vậy là theo anh, Dennis chủ yếu gặp một "vấn đề về tính cách"?

"Đúng, đúng, đúng".

Vậy các cổ động viên và giới truyền thông thì sao?

"Họ đã khắc nghiệt và tàn nhẫn với Dennis, nhưng tôi thì đổ lỗi cho câu lạc bộ. Câu lạc bộ đã vẽ ra quá nhiều ảo vọng, giới truyền thông và các cổ động viên thì cứ theo đó mà hy vọng thôi. Câu lạc bộ nói: 'Với Dennis, chúng ta sẽ giành chiến thắng.' Họ đặt mọi trách nhiệm lên vai anh ấy. Điều đó lí giải tại sao truyền thông lại tấn công anh ấy. Việc đó là một sai lầm. Các cổ động viên thì bị câu lạc bộ và giới truyền thông dắt mũi. Họ kỳ vọng Dennis phải như Van Basten. Nhưng Van Basten thì có cả một đội bóng phía sau."

Vào đầu mùa bóng thứ hai của Dennis, anh đã chuyển đến Sampdoria và sau đó đã chơi cùng một người Hà Lan đến từ Ajax khác, Clarence Seedorf.

"Một chàng trai tuyệt vời!"

Điều khác biệt giữa họ là gì?

"Clarence cũng rất trẻ. Và anh ấy có vấn đề với [huấn luyện viên Sven-Goran] Eriksson, người bắt anh ấy chơi ở vị trí chạy cánh phải trong khi anh ấy lại muốn chơi ở trung tâm hàng tiền vệ. Nhưng anh ấy có tính cách khác với Dennis. Rất khác. Tính cách đó giúp anh ấy dễ thích nghi ở Italia hơn. Tôi là một người bạn rất tốt của Clarence. Tôi giúp anh ấy tìm nhà, mua một chiếc ô-tô. Người ta đã muốn lừa anh ấy khi mua ô-tô. Genoa, err? Những tên khốn! Nó chẳng phải một vụ mua bán tốt. Mẹ và chị gái Clarence đến xem anh ấy tập luyện. Họ ngồi trong xe đỗ bên cạnh sân tập, ăn những túi khoai tây chiên lớn... và bà mẹ rất to lớn... bà ấy chẳng thèm ra khỏi xe hơi! Điều chúng ta đang nói tới là sự khác biệt giữa trình độ đỉnh cao và chỉ đơn thuần là giỏi (***). Đó chính là sự khác biệt. Dennis là một cầu thủ lớn, nhưng không quá nổi trội. Với một tinh thần khác và một tính cách khác, có thể anh ấy sẽ trở thành một cầu thủ hàng đầu."

Ở Arsenal anh ấy là một cầu thủ hàng đầu. Họ yêu mến và khâm phục anh ấy. Các cầu thủ Pháp ở Arsenal, những người chơi cho đội tuyển quốc gia, nói rằng Dennis có thể sánh ngang và thậm chí giỏi hơn Zidane.

"Vâng, anh ấy nhanh hơn Zidane. Nhưng Zidane phóng khoáng hơn. Dennis là một cầu thủ có kĩ thuật hàng đầu, nhưng tính cách của anh ấy thì không. Anh ấy quá ít nói. Quá khép kín. Không giống Zidane."

Khép kín về văn hoá, hay như là một cá nhân?

"Tôi không rõ. Nhưng anh ấy có mọi thứ để trở thành một cầu thủ hàng đầu giống Zidane. Nhưng anh ấy cần phải mạnh mẽ hơn, phóng khoáng hơn."

Nhưng ở Luân Đôn, Dennis được ví như triết gia bóng đá hàng đầu. Anh ấy mở ra cánh cửa đến với điều gì đó lớn lao hơn. Anh ấy làm thay đổi bóng đá Anh! Anh ấy mang đến một tầm nhìn khác.

"Vâng. Ở Anh. Không phải ở đây. Vậy khi chơi cho đội tuyển quốc gia Hà Lan, anh ấy thể hiện thế nào?"

Tuyệt.

"Không. Bình thường. Một cầu thủ bình thường."

Suốt những năm '90, Hà Lan là một đội mạnh và đáng xem. Rồi Dennis giã từ đội tuyển năm 2000, và Hà Lan đi xuống.

"Ok, nhưng tôi không cho rằng anh ấy là nhân tố quyết định. Khi tôi nghĩ đến Hà Lan, thì những cầu thủ quan trọng nhất mà tôi nghĩ đến là Koeman, Seedorf... xa hơn nữa thì có Cruyff. Còn Bergkamp? Không. Không như Zidane. Lẽ ra anh ấy cũng là nhân tố then chốt, bởi anh ấy có tài năng giống như Zidane. Dennis không quan trọng đối với tuyển Hà Lan như đối với Arsenal."

Vâng, đáng ra Hà Lan phải giành chức vô địch World Cup 1998 và Euro 2000. Họ là đội giỏi nhất trong cả hai giải đấu.

"Họ cần những cầu thủ khác, với những tài năng khác. Dennis lẽ ra phải là một ngôi sao lớn hơn, giống như Zidane đối với tuyển Pháp. Zidane là cầu thủ nổi bật ở Juventus, Real Madrid, tuyển quốc gia Pháp. Anh ấy nổi bật ở bất cứ đâu. Luôn luôn. Luôn là người lãnh đạo, rõ ràng như vậy. Nhưng Dennis... điểm khác biệt là Zidane lãnh xướng nhiều hơn và thành công nhiều hơn... thể hiện nhiều hơn Dennis. Nhưng Dennis Bergkamp có những tiềm năng to lớn."

Những cầu thủ Arsenal nói rằng, các cổ động viên, giới truyền thông và thậm chí trên truyền hình chưa từng được chứng kiến những gì Dennis đã làm. Anh ấy không hề lôi kéo sự chú ý về mình, nhưng đối với họ, anh ấy rõ ràng là người lãnh đạo. Ví dụ, anh thậm chỉ chẳng thể thấy được sự hoàn hảo trong những đường chuyền của anh ấy. Chúng không chỉ tốt mà là hoàn hảo. Độ xoáy, độ chính xác [về mặt thời gian], độ nhanh... mỗi một đường chuyền là một 'miếng trứng cá muối' (ix), như Thierry Henry nói. Hoàn hảo.

"Vâng, Dennis có kỹ thuật tuyệt vời. Tài năng của anh ấy là không phải bàn cãi. Phi thường! Phi thường! Nhưng tính cách của anh ấy mới là vấn đề."

(to be continued)
----------------------
(i) Osvaldo Bagnoli (ảnh này chắc khi ông ấy còn trẻ, trông cứ như Michael Corleone ấy nhỉ? :D)

(ii) David Winner đã giữ nguyên văn tiếng Ý: 'bravo ragazzo', cũng có nghĩa tương đương 'a good guy'.


(*) Nào chúng ta cùng chiêm ngưỡng lại bàn thắng đỉnh cao của anh dzai thần tượng nào!

(iv) Sơ đồ 3-2-3-2 sẽ là như này chăng? 

(v) Vittorio Pozzo là huấn luyện viên mang lại 2 chức vô địch World Cup cho đội tuyển Italia (dưới thời nhà độc tài Mussolini). Và đây là sơ đồ chiến thuật metodo (2-3-2-3) của ông trong những năm đó:

(**) baronetto: Người dịch Google mãi nhưng không thể nào tìm được từ thích hợp. :(

(vi) Riccardo Ferri 

(vii) trasformista: có thể hiểu là "nhà cải cách" chăng?

(viii) Rummenigge

(***) Ý của Riccardo Ferri là trình độ của Dennis cũng bình thường thôi, còn của Clarence Seedorf mới là đỉnh cao. Nghe người khác chê bai thần tượng kể ra cũng lộn ruột =)).

(ix) Có lẽ trứng cá muối là một món ăn hảo hạng (đối với người phương Tây) nên mới có hình ảnh so sánh như vậy.
-----------------------
Personal comment:

Những cầu thủ chuyển đến một môi trường mới, với những sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hoá, chiến thuật của đội bóng... thật là khó khăn để nhanh chóng thể hiện mình. Anh dzai Dennis cũng vậy thôi.

Còn khó khăn hơn với anh, đó là bởi vì khi chuyển đến Inter, người ta đang loay hoay giữa hai con đường, hai tôn chỉ bóng đá. Tấn công như Milan của Sacchi, hay tiếp tục phòng ngự như Trapattoni? Vấn đề ở chỗ, người ta đã hứa hẹn thứ bóng đá tấn công. Đau lòng là như thế!

Sự thật luôn khác xa so với kỳ vọng. Luôn là vậy. Bóng đá cũng giống cuộc đời. Những hứa hẹn, và thất hứa. Những kế hoạch, và đổ vỡ... Người ta đã vẽ nên những ảo vọng quá lớn lao, để rồi khiến họ ê chề với thực tại.

Những ý kiến trái chiều (của Bagnoli, Bergomi và Ferri) đã giúp người dịch hiểu hơn về khoảng thời gian khá-tồi-tệ mà thần tượng phải đối mặt trên đất Ý. Người dịch cũng ghi nhận những ý kiến đó, vì như thế mới là khách quan, đa chiều, giúp mình hiểu hơn những khía cạnh khác.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Dennis Bergkamp: "Sự Tĩnh lặng và Tốc độ: Câu chuyện của tôi" - Chương 4 - Phần I

Chương 4: INTERMEZZO (i)

I. Cuộc chiến tôn giáo

Chuyển đến một trong những câu lạc bộ lớn nhất Italia dường như là một bước đi thông minh. Nhưng quyết định qia nhập Internazionale (ii) năm 1993 của Dennis đã nhấn chìm anh vào một vùng xoáy nước của rắc rối và xì-trét. Anh đã trở thành nạn nhân của những lời thất hứa và những sai lệch về văn hoá, tranh cãi với huấn luyện viên, bị chế nhạo bởi chính cổ động viên nhà và giới truyền thông Italia và thậm chí bị chính đối tác trên hàng công của mình - Ruben Sosa - gán cho tính cách "kỳ lạ và cô độc". Đến cuối cùng, những trải nghiệm bóng đá ở Italia của anh ảm đạm đến nỗi Dennis đã cân nhắc việc giải nghệ sớm. Nhưng chính xác là điều gì đã khiến 2 năm ở San Siro khó khăn đến như vậy? "Chúng tôi đang ở giữa cuộc chiến tôn giáo" là lời giải thích của Tommaso Pellizzari, phóng viên thể thao nổi tiếng của tờ báo lớn nhất Milan, Crriere della Sera. Dennis bước chân vào cuộc chiến giữa tương lai và quá khứ của bóng đá Italia mà không hề hay biết.

Nguyên nhân trực tiếp của mâu thuẫn là một vấn đề mà người ngoài có lẽ nhìn nhận chỉ như một xung đột nhỏ về học thuyết. Nhưng bởi bóng đá Italia bị thống trị bởi chiến thuật, vấn đề trở nên khá sâu sắc. Nó như thế này: các đội bóng Italia nên tiếp tục với chiến thuật kèm người 1 vs 1 (iii) truyền thống của mình, hay theo gương của nhiều huấn luyện viên ở nơi khác và chuyển sang chiến thuật phòng ngự khu vực (iv)? Bên dưới vấn đề kỹ thuật này là một câu hỏi về triết lý: bóng đá phòng ngự có thực sự vượt trội hơn bóng đá tấn công? Và ẩn sâu hơn nữa là vấn đề về tính cách của cả nền bóng đá còn phức tạp hơn. Người Ý có nên tiếp tục là người Ý? Hay họ nên có gắng trở thành người Hà Lan?

Gốc rễ vấn đề bắt nguồn từ giữa những năm '80 khi nhà tài phiệt truyền thông mới nổi Silvio Berlusconi, chủ sở hữu của AC Milan, đội yếu hơn trong hai đội bóng thành Milan, bắt đầu cảm thấy hứng thú với những ý tưởng và phương pháp của nhà cầm quân trẻ tuổi ít người biết đến Arrigo Sacchi, khi đó còn đang làm việc với đội bóng nhỏ Parma chơi ở giải Serie B. Bản thân Sacchi đã ấp ủ những ý tưởng khác biệt từ khi còn trẻ. Tín ngưỡng chính thức của bóng đá Ý từ lâu đã là sự an toàn trong phòng ngự. Sự thành công của nền bóng đá được xây dựng trên nền tảng catenacciohệ thống "chốt-cửa" (v) với điểm mấu chốt là cách tiếp cận chặt chẽ (vi) nhằm ngăn chặn đối thủ ghi bàn. Chiến lược là xây dựng một pháo đài bất khả xâm phạm trong trung tâm hàng thủ, với hai tiền vệ đánh chặn đứng trước hai trung vệ kèm người và một libero (*) dọn dẹp ở phía sau. Ký giả Gianni Brera (**) có lẽ sẽ cho rằng, sự hoàn hảo trong bóng đá chính là những trận đấu kết thúc với tỉ số 0-0, khi mà hàng phòng ngự hai đội không phạm một sai lầm nào. Song, thậm chí những huấn luyện viên cố chấp nhất cũng thích sử dụng ít nhất một cầu thủ tấn công có-suy-nghĩ-tự-do với nhiệm vụ chính là ghi một bàn thắng và sau đó toàn đội có thể bảo toàn lợi thế đó.

Rất nhiều nhà quan sát nước ngoài kinh ngạc trước cách tiếp cận của người Ý, khởi nguồn từ cảm quan lịch sử về điểm yếu của họ. (Một ngoại lệ đáng chú ý là Stanley Kubrick (vii): ông ấy yêu thích những sự điên rồ của bóng đá Ý hơn những niềm vui giải trí "đơn giản" của bóng đá Hà Lan hay Brazil.) Cần lưu ý rằng bóng đá phòng ngự không phải luôn là cách chơi của người Ý. Trong những năm 1930, các đội bóng đại diện cho Italia của Mussolini đã giành hai chức vô địch World Cup với phong cách dựa trên sơ đồ WM của Herbert Chapman (legend!!!). Nhưng cũng giống như Bóng đá Tổng lực trở thành tín ngưỡng chính thức của bóng đá Hà Lan, bóng đá Ý thời hậu chiến dần ngả sang xu hướng catenaccio. Hệ thống này đã giúp hai câu lạc bộ thành Milan, Inter và AC Milan, trở thành những nhà vô địch châu Âu trong thập kỉ '60. Hậu vệ Ý được công nhận như là những cầu thủ giỏi nhất thế giới; và catenaccio đã chứng tỏ hết lần này đến lần khác rằng hệ thống đó thực sự có hiệu quả. Chỉ trừ khi đó [xung quanh thời điểm Dennis đến Inter] mà thôi.

Khi còn trẻ, Arrigo Sacchi là người bán hàng cho xưởng giày của cha ông, nhưng đam mê thực sự của ông lại là bóng đá. Mặc kệ catenaccio vẫn là xu thế chính (viii), ông luôn hướng đến những đội bóng tấn công như tuyển Brazil của Pele, tuyển Hungary và Real Madrid vĩ đai của những năm 1950. Nhưng phong cách mà ông yêu thích nhất chính là Bóng đá Tổng lực của Hà Lan. Trong những năm đầu thập kỉ '70, khi mà thế hệ vàng của Ajax với những Cruyff và Johan Neeskens đã đạt đến sự hoàn hảo và giành chức vô địch cúp C1 trong 3 năm liên tiếp, Sacchi và bố có cơ hội đến Amsterdam trong một chuyến kinh doanh. Khi người bố đi thương thảo việc làm ăn thì Sacchi đã tới Middenweg (ix) để xem và học hỏi từ những bài tập của đội bóng Ajax vĩ đại.

Sacchi không phải là người duy nhất bị cuốn hút bởi những người Hà Lan. Vào năm 1972, Ternana, một đội bóng nhỏ đến từ Umbria, đã thăng hạng lên chơi ở Serie A với một phiên bản Ý của Bóng đá Tổng lực được gắn biệt danh gioco corto (short-game). Huấn luyện viên của Ternana, Corrado Viciani, đã áp dụng triết lí Camus cho các cầu thủ của mình và đưa họ đạt đến mức độ sức khoẻ không thể tưởng tượng nổi trước đây (x). Khi Ajax chơi trận chung kết cúp C1 châu Âu với Inter năm 1972, Viciani xuất hiện trên sóng truyền hình và tuyên bố rằng, Inter nên thua trận với 3 hay 4 bàn cách biệt, vì chính lợi ích của bóng đá Ý: "Người Hà Lan chơi thứ bóng đá thực sự, nhưng ở Ý các huấn luyện viên lại thích chơi bóng đá phòng ngự, thứ bóng đá kinh khủng và phản-mỹ-học." Trong trận đấu, Ajax đã thi đấu vượt trội so với Inter, nhưng chỉ giành chiến thắng 2-0. Và thất bại ấy, cũng giống như thất bại 0-1 của Juventus trước chính Ajax trong trận chung kết một năm sau đó, đã không thể làm lung lay niềm tin của người Ý đối với phong cách "kinh khủng"-nhưng-vẫn-khá-thành-công của họ.

Và rồi, Sacchi đã từ bỏ công việc kinh doanh giầy và bước vào sự nghiệp huấn luyện, bắt đầu với đội bóng địa phương và phát triển với Parma. Trung tâm trong kế hoạch của ông là việc từ bỏ vị trí libero và những hậu vệ 1 kèm 1 (man-markers and liberos). Thay vào đó, ông cho triển khai "Khu vực", một hệ thống phòng ngự linh hoạt 4-người được hình thành dựa trên sơ đồ chiến thuật theo phong cách Hà Lan, tạo áp lực khắp mặt sân. Các hậu vệ, tiền vệ và tiền đạo của ông được yêu cầu phải di chuyển như một khối thống nhất và tập trung vào tấn công. Thời điểm đó, khi hầu hết các đội bóng Ý chỉ tập luyện một lần trong ngày, Sacchi yêu cầu hai buổi tập, vì thế các cầu thủ của ông chạy nhiều hơn và nhanh hơn bất cứ đối thủ nào. Silvio Berlusconi nhận ra tiềm năng của phong cách bóng đá đầy-tính-giải-trí này và vào năm 1987, sau khi Parma đánh bại Milan trong hai lượt trận vòng 1/8 Coppa Italia, ông đã bổ nhiệm Sacchi. Để giúp Sacchi, ông đã mang về 3 học trò giỏi nhất của Cruyff khi đó: Ruud Gullit, Marco van Basten và Frank Rijkaard. Cả ba sau này đã trở thành những cầu thủ quan trọng nhất của giải vô địch quốc gia Italia. Và như chúng ta đều biết, "Đế chế Milan" (Il Grande Milan), một trong những đội bóng vĩ đại nhất của lịch sử đã ra đời. Sự kết hợp chất Ý-Hà Lan của Sacchi đã thổi bay mọi vật cản phía trước và trong quá trình đó đã hoàn toàn che mờ hình ảnh của người hàng xóm Inter, đội bóng vẫn giữ phong cách truyền thống dưới thời huấn luyện viên Giovanni Trapattoni, một huấn luyện viên lão luyện của thời catenaccio.

Trong khoảng thời gian 6 năm trước khi Dennis đến với thành Milan, hai câu lạc bộ đã ở trong một cuộc chiến về tôn giáo cũng như bản sắc. Và cuộc chiến đã trở nên một chiều. Pellizzari, một cổ động viên trung thành của Inter, hồi tưởng lại cú sốc khi phải chứng kiến kỉ nguyên của Milan, đồng thời cũng là sự bắt đầu của sự sụp đổ đế chế Real Madrid năm 1989. "Mọi người thường nhớ tới trận lượt về, khi Milan thắng 5-0, nhưng trận hoà 1-1 trên sân khách mới gây ngạc nhiên hơn cho chúng tôi. Lần đầu tiên chúng tôi chứng kiến một đội bóng Italia hành quân đến Madrid và chơi tấn công! Những người theo phe truyền thống nói rằng: 'Không, chúng ta không thể chơi theo cách này vì chúng ta là người Ý.' Điều đó thậm chí còn bị nhìn nhận như là một sự phản bội lại chính tính cách của chúng tôi. Trapattoni và Inter đại diện cho quan điểm này." Thậm chí ngay cả khi một Inter-cũ-kĩ đã giành Scudetto năm 1989, họ vẫn ở dưới bóng của Milan với chiến thắng hoành tráng 4-0 của kình địch cùng thành phố trong trận chung kết cúp C1 năm đó.

Trong bối cảnh những gì xảy ra với Dennis ở Inter, điều đáng nói là thậm chí cuộc cách mạng của Sacchi cũng gần như đã thất bại trước khi nó bắt đầu. Trong vài tháng đầu tiên, những cận vệ già Milan tỏ ra hoài nghi và những hậu vệ như Franco Baresi, Mauro Tassotti cảm thấy khó khăn để hiểu được những gì mình được yêu cầu. Mùa thu năm 1987, khi Milan bị loại khỏi cúp UEFA và thất trận trên sân nhà trước Fiorentina, không khí trở nên ngột ngạt. "Ai cũng nghĩ rằng thế là hết với Sacchi, nhưng rồi Berlusconi đã có sự can thiệp nổi tiếng. Ông ấy xuất hiện ở phòng thay đồ và nói với các cầu thủ: 'Tôi muốn các cậu biết rằng Sacchi sẽ là huấn luyện viên trong mùa giải này và cả mùa giải sau nữa. Còn các cậu thì tôi không chắc nữa.' Và như thế, mọi việc thay đổi."

Người Ý nói chung, và những huấn luyện viên bóng đá Ý nói riêng, là những người hoài nghi - theo quan sát của Pellizzari. Họ hiếm khi nghĩ về cái đẹp mà chỉ quan tâm đến kết quả. "Cuộc cách mạng thực sự của Sacchi không phải là về chiến thuật kèm người khu vực có vẻ hay, mà là nó thực sự mang lại hiệu quả. Sacchi đã chứng tỏ rằng có thể chiến thắng bằng cách này. Đó là lý do giải thích tại sao một trong những kí giả bóng đá lớn nhất của chúng tôi, Mario Sconcerti, nói rằng vai trò của Sacchi đối với bóng đá Ý cũng giống như Kant đối với triết học: đó là trước thời Sacchi và sau thời Sacchi. Ông ấy đã làm thay đổi chúng tôi, và tất cả những huấn luyện viên Ý hiện giờ đều là những người kế tục ông ấy. Thực tế, tôi không nghĩ Sacchi sáng tạo ra mọi thứ. Ông ấy đã mượn nó từ Hà Lan. Nhưng người ta coi ông là người sáng tạo ra nó bởi trước đấy không ai có thể tưởng tượng rằng chúng tôi có thể chơi như thế ở Italia." Ngay cả như thế, vẫn có những sự phản kháng đối với Bóng đá Tổng lực. "Đầu năm nay một nhà báo tên Michele Dalai đã viết một cuốn sách nhan đề 'Against Tiki-Taka' lí giải tại sao anh ta lại ghét thứ bóng đá của Barcelona. Cuốn sách thú vị. Anh ấy gọi đó là 'thứ bóng đá tự sướng' (xi). Anh ấy muốn ghi một bàn, sau đó thì phòng ngự."

Trong khi đó, quay trở lại những năm đầu thập kỉ '90, Inter đang ngập trong rắc rối. Sau khi Trapattoni chuyển đến Juventus năm 1991, Chủ tịch Inter Ernesto Pellegrini, ý thức được sức mạnh vượt trội của Milan một cách đau đớn, đã cố gắng nhân bản cuộc cách mạng của Berlusconi. Ông đặt hy vọng vào Corrado Orrico, một huấn luyện viên nhiều triết lý khác, người đã đem thứ bóng đá tấn công đến cho Lucchese ở giải Serie B. Nhưng Orrico chẳng phải Sacchi, và các cận vệ già của Inter, những hậu vệ chủ chốt Giuseppe Bergomi và Riccardo Ferri đã không thấy ấn tượng. Orrico thất bại và bị thay thế bởi một Osvaldo Bagnoli được-yêu-mến-nhiều-hơn, một huấn luyện viên kiểu-cũ và được biết đến nhiều nhất với chức vô địch Serie A năm 1985 ở đội bóng Verona được ví như kẻ ngoài cuộc năm đó.

Thời điểm Dennis Bergkamp quyết định rời Ajax, phải có đến một nửa các câu lạc bộ hàng đầu châu Âu cùng với tất cả các câu lạc bộ lớn của Ý muốn có anh, bức tranh toàn cảnh lại được thay đổi một lần nữa. Giờ đây Sacchi đã trở thành huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Italia còn người kế nhiệm ông ở Milan, Fabio Capello, đã giữ lại hầu hết đội hình và chiến thuật của Sacchi và biến Milan thành một đội bóng ít-rực-rỡ-hơn những cực-khó-bị-đánh-bại. Từ tháng Năm năm 1991 đến tháng Ba năm 1993, đội bóng của Capello thiết lập kỷ lục đáng kinh ngạc 58 trận bất bại, còn hơn cả 49 trận bất bại của Arsenal sau này. Tuy nhiên, bắt đầu mùa bóng 1993-94, bộ ba Hà Lan của họ không còn nữa. Một Ruud Gulitt luống tuổi đã không còn được trọng dụng và chuyển đến Sampdoria, Rijkaard thì quay trở về Ajax, còn sự nghiệp của Van Basten thì đã gần như chấm dứt bởi chấn thương mắt cá. Pellegrini đã tận dụng cơ hội. Mùa giải 1992-93 trước đó, Inter đã về nhì sau Milan. Chắc hẳn một chút ma thuật Hà Lan sẽ đủ để giành lại ngôi vương? Inter bắt đầu chiến dịch theo đuổi và rất nhanh chóng, Dennis Bergkamp và Wim Jonk xuất hiện trong những bức ảnh với trang phục Xanh-đen trên người. Giới truyền thông Italia ca ngợi vụ chuyển nhượng như là một nước cờ đậm chất nerazzurri.
************************
Như một định mệnh, cuối cùng anh đã đến Inter (***), vì sao lại thế Dennis?! Anh là một tài năng trẻ hot nhất ở châu Âu! Mọi người đều muốn anh! Anh có thể đến Barcelona, hoặc Milan, hoặc Juventus. Nhưng anh đã chọn kinh đô của thứ bóng đá phòng ngự. Điều đó vẫn rất khó hiểu.

Dennis: "Vâng, đã có những lời hứa được đưa ra và dường như đó sẽ là một bước đi đúng đắn. Tôi nghĩ rằng trong suốt cuộc đời tôi, có một tập hợp những quyết định quan trọng mà tôi đưa ra theo sự mách bảo của linh cảm và bản năng. Và điều đó [việc chuyển đến Inter] là một trong những số đấy. Và, anh biết đấy, cuối cùng, nó cũng có thể là một quyết định đúng. Tôi không thích quãng thời gian ấy, nhưng tôi đã học hỏi được rất nhiều ở Inter. Nó góp phần tạo nên tôi, theo một cách nào đó. Tôi sẽ chẳng bao giờ có được một sự nghiệp ở Arsenal nếu tôi không chuyển đến Inter. Anh đã đề cập đến chuyện tôi có thể chuyển đến Barcelona. Vâng, tôi cũng biết Johan [Cruyff] muốn tôi đến đó. Có thể ông ấy đã có những tín hiệu. Nhưng chẳng bao giờ ông ấy nói thẳng ra, vì thế tôi nghĩ: 'Ok, nếu ông không hỏi...' Dù sao thì khi đó ở Tây Ban Nha quy định mỗi câu lạc bộ chỉ có tối đa 4 cầu thủ nước ngoài, và Romario, Koeman, Hristo Stoichkov đã ở đó rồi, tôi có thể trở thành người thứ tư. Nhưng đó chẳng phải lí do thực sự vì sao tôi lại chọn Inter. Trái tim tôi đã dành cho bóng đá Ý trong suốt một thời gian dài bởi đó là nơi tốt nhất dành cho bóng đá. Italia, Italia, Italia... Đó là tất cả những gì mà tôi nghĩ tới.

"Cuối cùng, chỉ còn hai lựa chọn là Juventus và Inter. Người đại diện và anh trai của tôi đến Juventus, gọi cho tôi từ Turin và nói: 'Dennis, bọn anh có cảm giác không lành.' Tôi trả lời: 'Vâng, hai anh là tai và mắt của em, em tin các anh'. Và như thế, tôi đã chọn Inter."

 Anh không hề nghĩ tới việc xin ý kiến của các cầu thủ đồng hương ở AC Milan ư? Anh đủ thân thiết với Rijkaard và Van Basten ở Ajax cũng như Gulitt ở đội tuyển quốc gia mà...

"Tôi không cảm thấy rằng tôi có thể nhấc điện thoại và gọi cho họ. Điều quan trọng hơn là, tôi không muốn. Lúc đó tôi nghĩ: 'Mình có thể dễ dàng đến Milan, hay Barcelona, hoặc mình sẽ có cuộc phiêu lưu của riêng mình'. Tôi muốn làm một thứ gì đó mới mẻ, đi đến một nơi nào đó mà các cầu thủ Ajax chưa từng đến. Những người như Johan, Frank và Marco sẽ muốn bạn phải tự đưa ra quyết định của mình. Họ muốn giúp đỡ bạn, nhưng sẽ là tốt hơn nếu bạn muốn tự mình quyết định, ngay cả khi đó là một quyết định sai lầm."

Vậy là anh đã làm theo trực giác của mình. Anh đến Inter và phần còn lại..., ừm, như một bí ẩn, phải vậy không?

"Không chỉ có thế. Tôi thực sự yêu nước Ý. Và cuộc sống cá nhân của tôi không thể tốt hơn. Chúng tôi [Henrita và tôi] (xii) vừa mới kết hôn và quãng thời gian đó như là một chuyến trăng mặt kéo dài vậy. Chúng tôi có một ngôi nhà xinh đẹp ở ngoại ô Milan, trong một thị trấn nhỏ tên là Civate nhìn ra một cái hồ. Thật tuyệt! Người đàn ông mà chúng tôi thuê nhà rất tốt, một cổ động viên đích thực của Inter. Ông ấy bán đồ làm bếp bên ngoài ga-ra và dần dà đã gây dựng lên công ty lớn của riêng mình. Tôi luôn yêu thích những câu chuyện về sự thành công của những con người làm việc chăm chỉ như vậy. Khi nhìn thấy căn nhà, chúng tôi lập tức yêu quý nó. Sau này khi chúng tôi hỏi lí do tại sao ông ấy không chuyển căn nhà cho con gái của mình. Ông ấy nói: 'Tôi không muốn đưa nó cho gã con rể đó!' [Cười lớn] Chúng tôi có suy nghĩ tốt về nhau. Ông ấy rất bình thường và ông nói về Inter luôn theo một cách tốt đẹp. Ông cũng rất khó chịu về cách chơi của họ, vì thế cả hai dần trở nên thân thiết. Và tôi nhớ khi chúng tôi phải làm hợp đồng thuê nhà, ông đã nói: 'Không, không, anh điền các chi tiết đi.' Thật điên rồ! Chúng tôi cũng có một thoả thuận khác. Ông ấy có một chiếc Ferrari cũ trong ga-ra, chiếc xe mà tôi rất hâm mộ bởi tôi là một người yêu thích xe hơi. Và ông ấy nói: 'Nếu anh ghi được 20 bàn, nó sẽ là của anh.' Đó là đầu mùa giải đầu tiên. Tôi nghĩ: 'Mình đến từ Hà Lan với 25 bàn thắng, yeah, mình có thể làm được điều đó.' Tất nhiên, tôi chẳng bao giờ đến gần chiếc xe. Không một cơ hội nào!"

Mùa bóng đầu tiên không tệ lắm. Anh ghi những bàn thắng đẹp và kiếm về nhiều quả penalty, mọi người đều nói anh là cầu thủ hay nhất cúp UEFA năm đó. Nhưng thực sự là anh không có được sự yêu mến của mọi người xung quanh.

"Vâng, chúng tôi giành cúp UEFA trong mùa bóng đầu tiên [của tôi ở Inter], nhưng sân bóng chẳng bao giờ kín chỗ và dường như chẳng ai bận tâm đến những trận đấu ấy. Nhưng, ờ, nói chung thì điều ấy... Anh biết đấy, tôi đã nhiều lần nói với vợ: 'Ta nên lòng vòng kiểu khác, trước tiên là Anh rồi đến Italia, thì có lẽ sẽ tốt hơn.' Vậy đấy, tôi đi từ một nơi dễ dàng [Ajax] với thứ bóng đá đáng chơi, với rất nhiều sự sáng tạo, sự nhiệt tình và đầy những con người trẻ tuổi đến một nơi với không khí chán chường, kiểu-kinh-doanh. Bỗng nhiên nó trở thành một công việc hành chính (xiii) và tất cả cầu thủ đi lại xung quanh với những bộ mặt chảy dài. Khi tôi nói: 'Nào, chúng ta hãy chơi một trận ra trò hôm nay nào!' và họ sẽ nói: 'Không, hãy mang về một kết quả tốt ngày hôm nay.' Điều đó thật khó khăn, bởi bạn nhìn thấy khoảng trống, bạn nhìn thấy những thứ mình có thể làm, và bạn nhìn thấy chất lượng của đội bóng. Nhưng chẳng ai muốn chơi theo cách mà tôi muốn. Không một ai muốn theo bạn và tôi thì lại quá trẻ để tạo ra một điều gì đó. Và tôi nghĩ tôi cũng đã trưởng thành, một chút."

Anh đề cập đến những lời hứa. Đó là về những gì?

"Điều này rất quan trọng với tôi. Trước khi tôi kí hợp đồng, Chủ tịch Ernesto Pellegrini đến Hà Lan gặp chúng tôi và hứa sẽ thay đổi cách chơi của Inter. Ông nói muốn thứ bóng đá tấn công, giống như Milan của Sacchi. Và đó là lí do tại sao họ muốn mua chúng tôi, tôi và Wim Jonk. Đó là những gì ông ấy nói! Và tôi tin tưởng ông ấy. Vì thế, trong phần đầu của mùa giải đầu tiên, chúng tôi cố gắng chơi pressing. Đó là điều họ đã hứa. Họ cảm thấy giống như Arsenal cảm thấy hai năm sau đó (xiv): 'Chúng ta cần phải thay đổi'. Chúng tôi chơi pressing trong hai trận chuẩn bị trước mùa giải và chúng tôi đã ở khắp mọi nơi. Điều đó là lẽ thường vì bạn phải đối mặt với sự khác biệt về văn hoá tại câu lạc bộ. Chúng tôi không biết phải chạy đến đâu. Và chúng tôi có một huấn luyện viên, Bagnoli, người chỉ chơi một thứ bóng đá trong suốt 30 năm. Ông ấy không thể thay đổi. Có lẽ nếu họ bổ nhiệm một huấn luyện viên trẻ từ châu Âu, hoặc một cá tính mạnh như Sacchi thì mọi việc đã khác."

Mùa giải thứ hai của anh với Inter thật tệ. Các cổ động viên và giới truyền thông trở nên thù địch, anh thì bị chấn thương liên miên và chỉ ghi được 2 bàn thắng. Và anh phải đối mặt với vị huấn luyện viên anh không thích nhất: Ottavio Bianchi.

"Vâng, mùa giải đầu tiên thì khá ổn. Mùa giải thứ hai thì thực sự khó khăn với huấn luyện viên mới Bianchi."

Chẳng phải Bianchi là huấn luyện viên của Napoli khi Maradona còn ở đó?

"Vâng, ông ấy đã nhắc đến điều đó vài lần...,err, hàng giờ. Tôi sẽ lấy một ví dụ về ông ấy như thế nào nhé. Ông ấy có người trợ lý già hơn mình vài tuổi. Khi chúng tôi có buổi tập kép, trong khi các cầu thủ nghỉ ngơi, Bianchi sẽ chơi tennis với người trợ lý. Để đến sân tennis thì phải đi bộ qua sân tập, vượt qua dãy phòng thay đồ và đi ngang hai sân nữa. Ừm, tôi được nuôi dạy phải tôn trong người lớn tuổi hơn mình. Tôi nhìn ra cửa sổ và nhìn thấy Bianchi đang đi đằng trước với chiếc điện thoại trên tay, còn người trợ lý, già hơn, đang đi bộ đằng sau tay xách nách mang nào vợt, nào nước, và một cái túi... Ông ấy phải mang mọi thứ nặng. Ông ấy cứ đi như thế, cầm theo mọi thứ! Và Bianchi thì đi đằng trước và chẳng cầm thứ gì! Ừm, thế là bạn mất hết sự tôn trọng. Như vậy đấy. Mọi thứ biến mất. Có thể điều đó xảy ra như vậy ở Ý. Nhưng tôi không thể hiểu được chuyện ấy."

Mối quan hệ với Bianchi ngày càng căng thẳng, nhất là sau khi Dennis trở về Hà Lan suốt kì nghỉ đông để điều trị chấn thương háng. (Bianchi muốn Dennis ở lại Ý; còn Dennis thì không chịu được sự chăm sóc của các bác sĩ và huấn luyện viên thể lực Italia.) Vào tháng Hai, Bianchi gọi Dennis lên văn phòng. "Ông ấy tấn công tôi rất quyết liệt: Tôi không đủ nỗ lực, không chơi đủ tốt vì đội bóng, tôi cần phải làm việc chăm chỉ hơn. Và rồi ông đề cập đến sự tôn trọng. Và tôi chợt nhận ra: 'Vậy đấy, hai chúng ta buộc phải ai đi đường nấy thôi.' Tôi nói: 'Nghe này, tôi thực sự không có sự tôn trọng đối với ông. Những việc ông đã làm...' (Tôi luôn nhớ đến 'vụ tennis', việc ông ấy nói về Maradona, và những gì tôi nhìn nhận về ông ấy là sự ngạo mạn và thiếu tôn trọng người khác.) '... vì thế đừng nói với tôi về sự tôn trọng. Tôi tôn trọng những người tôi nên tôn trọng.' Ừm, đó là sự kết thúc của mối quan hệ, phải vậy không? Anh biết đấy. Phải như thế nào thì mới khiến tôi như vậy, nói những lời ấy. Nhưng thực sự tôi đã cảm thấy đủ với ông ấy rồi."

Vậy, chúng ta sẽ nói về ai trong khoảng thời gian anh ở Inter?

"À vâng, tôi thân thiết nhất với Massimo Paganin và Paolo Tramezzani trong đội."

Nhưng họ rất trẻ mà? Có lẽ ta nên tìm ai đó mà anh không thấy hoà hợp, như Ruben Sosa chẳng hạn.

"Ý anh là, để lấy ý kiến của họ cho câu chuyện? Điều đó có lẽ cũng thú vị. Chúng ta cần một ý kiến, phải vậy không?

Họ có thể thù địch đấy. Có thể họ sẽ nói: "Dennis vớ vẩn, thái độ của hắn chẳng ra sao, hắn nên làm thế này thế kia..."

"Không quan trọng, miễn là tôi có cơ hội đáp lời."

Anh có thể đáp lời thoải mái. Cuốn sách của anh kia mà!

"Trong trường hợp đó thì, yes, anh có thể có những bình luận đó, nhưng không phải những bình luận ngu ngốc đâu nhé. Nếu anh muốn những ý kiến chân thành, anh sẽ có được chúng từ ai đo giống như Bagnoli. Ông ấy nghiêm túc và thông minh. Vâng, điều đó có thể sẽ thú vị đây. Để xem họ đã mong chờ gì ở tôi và họ muốn gì. Nhưng cũng có sự thật từ phía tôi. Họ có của họ và tôi có của tôi. Có thể bằng cách nào đó chúng sẽ gặp nhau."

(to be continued)
--------------------
(i) Mezzo là một từ Ý, mang nghĩa "half", "middle" hay "medium". Cho nên tiêu đề của Chương này, chúng ta có thể hiểu là: "Trong lòng Inter".

(ii) Tên đầy đủ của Inter là F.C Internazionale Milano. Ở Ý thì được gọi tắt là Internazionale, hoặc Inter. Còn ngoài biên giới Italia, cái tên Inter Milan lại được sử dụng rộng rãi.

(iii) & (iv) man-marking & zonal defence: hai cách tiếp cận khác nhau trong phòng ngự. Kèm người 1 vs 1 và phòng ngự khu vực. Hồi chơi CM 01-02 thì mình toàn để 2 trung vệ man-marking. :D

(v) Nguyên văn tiếng Anh: door-bolt system.

(vi) Nguyên văn tiếng Anh: a belt-and-braces approach.

(*) Trong chiến thuật bóng đá, libero và sweeper có nhiều nét tương đồng. Cả hai đều là hậu vệ với nhiệm vụ "sweep" (dọn dẹp) ở hàng thủ. Tuy nhiên, ngoài nhiệm vụ đó, libero còn là người phát động tấn công cho đội nhà, lao lên phía trước tham gia vào những đợt tấn công ấy. Dù vị trí libero được người Ý sáng tạo ra, nhưng người Đức mới là người sở hữu những libero nổi tiếng hơn cả: Franz Beckenbauer, Matthias Sammer.

(**) Gianni Brera: (8/9/1919 - 19/12/1992), là một tiểu thuyết gia và một nhà báo thể thao nổi tiếng người Italia. Ông được biết đến với những cố gắng đổi mới tiếng Italia, nhất là trong việc tạo ra những từ vựng về bóng đá. Và libero là một trong những từ đó. Hehe.

(vii) Stanley Kubrick: (26/7/1928 - 7/3/1999), là một đạo diễn, nhà sản xuất và nhà biên kịch phim nổi tiếng người Mỹ. Bộ phim The Shining được đề cập trong Chương 1 chính là một trong những sản phẩm của ông.

(legend!!!) Ai mà không biết Herbert Chapman cùng với sơ đồ WM của ông thì không phải là cổ động viên của Arsenal!
- Herbert Chapman:
- Sơ đồ chiến thuật WM:

(viii) Nguyên văn tiếng Anh: Despite the prevailing orthodoxies,...

(ix) Tiếng Hà Lan: Middenmeer. Là một con phố cách trung tâm Amsterdam khoảng 8km về phía đông nam. Theo người dịch hiểu, có lẽ khi Sacchi đến Amsterdam thì vào thời điểm đó sân tập của Ajax nằm trên con phố này.

(x) Nguyên văn tiếng Anh: "Ternana's coach Corrado Viciani recited Camus to his players and drilled them to previously unimaginable levels of fitness." Có thể Camus được đề cập trong câu viết chính là Albert Camus (7/11/1913 - 4/1/1960), một nhà văn - triết gia người Pháp, nổi tiếng với những triết lí về chủ nghĩa hiện sinh của mình.

(xi) 'Masturbation football'. Hehe. Người dịch cũng ghét thứ bóng đá Tiki-Taka của Barcelona nhưng không hề muốn ghi-một-bàn-rồi-phòng-thủ giống anh chàng Michele Dalai này.

(***) Nguyên văn tiếng Anh: Of all the gin joints in all the towns in all the world, Dennis, you walk Inter theirs?! Câu văn này rất hay, vì nó dẫn nguồn từ lời thoại của nhân vật Rick Blaine trong phim Casablanca"Of all the gin joints in all the towns in all the world, she walks into mine" (Lời thoại này đứng ở vị trí số 67 trong số 100 lời thoại đáng nhớ nhất của Viện phim Mỹ). Rất tiếc là phim này người dịch vẫn chưa xem vì có ý định để dành, hehe. Lời thoại kia chúng ta có thể hiểu là "No chance about it - it was destiny!"

(xii) Vợ chồng Bergkamp:

(xiii) Nguyên văn tiếng Anh: a nine-to-five job. (Hành chính làm từ 9h sáng đến 5h chiều). Ý của Dennis là một công việc nhàm chán. Chắc hành chính ở bển cũng giống hành chính bên mình thôi mà. =))

(xiv) Ý của câu nói là khi Arsenal bắt đầu rũ bỏ hình ảnh "boring Arsenal" bằng việc bổ nhiệm Arsene Wenger làm huấn luyện viên trưởng.